Liên kết
 
 
 
 
Thống kê
 
 
 
 
Trang văn nghệ

NẮNG GIÓ QUÊ HƯƠNG

                                                                           Trần Viết Linh                            

                                   Có thể chẳng bao giờ em về thăm quê anh

                                   Nên gió Lào trở nên băn khoăn trăn trở

                                   Hối hả tìm người trong nỗi nhớ

                                   Ào ạt suốt tháng năm…

                                                    Có thể chẳng bao giờ em về thăm

                                                    Nên gió chưa bao giờ lặng lẽ

                                                    Mùa xuân qua đi như thường lệ

                                                    Vượt núi đồi sông, suối gió về đây;

                                   Ôi gió của miền Tây

                                   Như thuốn thọc bếp lò đỏ rực

                                   Loang loáng trên mặt đường hừng hực

                                   Áo chưa vắt nước đã khô;

                                   Gió ào ào xé nát những nương ngô

                                   Gió lồng lên trên mặt đường đỏ bụi

                                   Gió táp vào những đôi chân trần trụi

                                   Đen nhẻm những trẻ chăn trâu;

                                   Bông lúa muộn trở nên lo âu

                                   Đòng nghẹn lại vì cơn khát

                                   Bao tháng năm qua chẳng bao giờ đổi khác

                                   Gió của tháng năm…


Cảnh núi Hồng, sông Lam


                                    Có thể chẳng bao giờ em về thăm

                                    Nên câu hát trong đêm trở nên bâng khuâng thế

                                   Bóng tre xanh bên vành nôi trẻ

                                   Mái tóc bà rợp mát giữa ban trưa

                                   Chiếc bẹ cau khô rơi xuống chẳng còn thừa

                                   Quạt trao cho nhau như lời hò hẹn

                                   Giữa trời trưa tay ai tảo tần nhặt từng con hến

                                   Nắm rau dền, rau ngót đượm tình quê

                                   Vợ lặng nhìn chồng sau buổi đồng về

                                   Thương từng giọt mồ hôi trên làn da nắng sạm

                                   Giữa bao bộn bề lòng người thanh thản

                                   Ngắm hoa sim nở tím sườn đồi

                                   Những cánh rừng xanh chẳng còn thấy xa xôi

                                  Bát nước chè mát tình về với biển

                                  Gió bỗng thẩn thờ khi bắt gặp cái nhìn trìu mến

                                  Mẹ tiễn con đi - vợ tiễn chồng

                                                    Ôi mảnh đất quê hương xứ sở lạ lùng

                                                    Gian khổ khó khăn lòng vẫn tràn mơ ước

                                                    Gian khổ khó khăn lòng vẫn tràn hạnh phúc

                                                    Vẫn hiên ngang trước gió tháng năm về.


                                  Có thể em chỉ về thăm quê anh

                                  Khi dòng sông Lam hóa thành than trắng

                                  Thiếc Quỳ Hợp dưới trời trưa đầy nắng

                                  Xôn xao gọi sắt Thạch Hà

                                  Những tàu Hồng Lam rẽ sóng khơi xa

                                  Đậu, lạc quê theo về xứ lạ

                                  Hươu nhởn nhơ bên đồi thông xanh lá

                                  Ngát hương rừng đàn ong mật bay qua

                                  Bên góc bàn chớm nở mấy nụ hoa

                                  Những câu Kiều cùng nhạc Betthoven vang lên êm ái

                                  Chiều tím lại trong mắt người con gái

                                  Lũy tre ngà ngát một màu xanh.

                                  Có thể em chỉ về thăm anh

                                  Khi cái đói nghèo không bao giờ còn nữa

                                  Nhưng trời quê anh suốt đời rực lửa

                                  Truyền thống ngàn năm vang vọng tận bây giờ

                                  Dù trời đất đổi thay, nhưng những đợt gió Lào

                                  Vẫn thủy chung nhớ đồi hoa sim tím

                                  Mùa xuân qua đi và tháng năm lại đến

                                  Anh chờ em và chờ đợi gió về…

 

Bản quyền thuộc về Trường Chính Trị Nghệ An.
Địa chỉ: 121 - Lê Hồng Phong - TP.Vinh - Nghệ An
Điện thoại: 0383.842552; Fax: 0383.842552; Web: http://www.truongchinhtrina.gov.vn
Email: chinhtrina@gmail.com; admin@tct.nghean.gov.vn; tct@nghean.gov.vn