Liên kết
 
 
 
 
Thống kê
 
 
 
 
Hội thảo khoa học

MẤY ĐIỀU HOÀI NIỆM

Tác giả : Thầy giáo Trương Công Anh - Nguyên Hiệu trưởng nhà trường
File đính kèm: Không có

Sau 7 năm biệt phái vào công tác trong quân đội, tôi trở về làm một cán bộ dân sự. Nguyện vọng của tôi lúc đó là được về làm việc ở trường Đảng Trần Phú (lúc bấy giờ đóng ở Hưng Đông). Song, mong muốn đó không thành. Chẳng hiểu số phận dun dủi thế nào, 20 năm sau, trước lúc nghỉ hưu tôi lại được về làm việc ở Trường Chính trị Tỉnh với chức danh: Hiệu trưởng. Chờ 20 năm để chỉ làm việc không đầy 2 năm. Tôi có may mắn là đã qua ngành sư phạm, đã qua 2 lần học ở Trường Đảng Nguyễn Ái Quốc và 1 lớp ngắn hạn ở Trường Đảng cao cấp Matscơva lại được làm việc ở nhiều lĩnh vực khác nhau ở các cơ quan khác nhau. Cho nên khi về làm việc ở Trường chính trị tỉnh, tôi không đến nỗi không có một chút “vốn liếng” nào. Dẫu biết, sẽ không có thời gian nhiều, vì tôi đã vào cái tuổi “nghỉ hưu dự bị”, nhưng tôi không làm việc cho qua ngày đoạn tháng mà tự giao cho mình phải làm điều gì đó, gọi là có chút đỉnh đóng góp cho nhà trường với cái “vốn” đã được tích góp gần 40 năm công tác. Nay, sau gần 10 năm nghỉ hưu nhìn lại, tự xét mình cũng đã làm được điều ấy. ** ** ** Vừa “nhận chức”, ngay tức thì tôi được thử sức bởi một việc: Tổ chức xây dựng nhà học viên 4 tầng, một trong nhiều hạng mục công trình của “Đề án xây dựng trường chính trị” mà trước đó, lúc đồng chí Hoàng Ky làm hiệu trưởng đã xây dựng và được lãnh đạo tỉnh phê duyệt. Hai đồng chí phó Hiệu trưởng lúc đó, không ai muốn “vào cuộc”. Hiểu điều đó, tôi chấp nhận “đứng mũi chịu sào” nhưng vẫn giao cho đồng chí phó hiệu trưởng phụ trách hành chính làm trưởng ban A. Mặt khác đề nghị Đảng ủy làm đúng trách nhiệm lãnh đạo, kiểm tra chứ không thể đứng ngoài cuộc. Xem xét kỹ lưỡng để kế thừa những mặt tốt của các đồng chí đi trước, đồng thời học kỹ những vấp váp đã có để tránh. Mục tiêu đề ra là: công trình phải đảm bảo chất lượng tốt nhất có thể, phải đúng tiến độ và có giá thành hợp lý. Để đạt mục tiêu ấy phải chọn được những việc cần phải làm. Đó là: chọn đúng B qua đấu thầu; Hợp đồng A-B cụ thể đến từng chi tiết. Có tổ giám sát tin cậy; Bất cứ ai (cả A lẫn B) không thể xà xẻo công trình; có chế độ và quy trình làm việc tập thể cùng chế độ kiểm tra thường xuyên và định kỳ; Riêng với bên B, để họ có điều kiện thi công, phải lo “giải ngân” kịp thời sau mỗi công đoạn. Nghiệm thu xong đến đâu, tạm ứng vốn đến đó. Kết quả là công trình đạt được các mục tiêu đã đặt ra. Đến nay công trình vẫn còn vững chắc, thời gian thi công cơ bản đúng. Đặc biệt đã tiết kiệm được cho ngân sách trên dưới 100 triệu đồng (năm 2002). Mọi cái gọi là “lùng nhùng” trong xây dựng cơ bản đã không xảy ra. Mọi sự nghi kỵ, dòm ngó, mọi sự bàn tán ra vào… đều được “thanh lý”. Bài học rút ra từ đây là chớ vì sợ “nhúng chàm” mà không dám nhận trách nhiệm. Vấn đề là ở bản lĩnh và trí tuệ mà thôi. Hãy chứng tỏ tư cách đạo đức của mình bằng việc làm chứ không phải bằng cách “đứng ngoài cuộc” để mà phán xét. Là người “ngoài cuộc” trong nhiều năm, nên có lẽ tôi hiểu trường chính trị cần phải “đổi thay” thế nào. Cha ông ta nói: “Cờ ngoài bài trong” là thế chăng. Sự đổi thay cốt tử nhất của trường lúc tôi về - và có lẽ cả cho đến nay nữa đó là: Phải “cách mạng” lối dạy, lối học “Chay”. Phải thay đổi quan niệm về chất lượng dạy và học. Phải đứng ở thế chủ động để thực hiện chương trình theo hướng dẫn của trên (của Học viện) vừa nghiêm túc, vừa sáng tạo chứ không làm theo kiểu “thiên lôi chỉ đâu đánh đó”. Từ nhận thức đó tôi đã đặt vấn đề cần có những thay đổi trong nội dung chương trình đào tạo, bồi dưỡng cán bộ. Có phần “Cứng” có phần “mềm”. Có chương trình chung lại phải có chương trình địa phương. Cần bớt dần tính “chay” cả trong dạy lẫn học. Các bài kiểm tra, bài thi phải bớt phần “ghi nhớ” để tăng phần “vận dụng”. Các tiểu luận phải bớt phần “nghị” để tăng phần “luận”. Các đợt đi thực tế phải trả về sự đích thực của nó không để đi thực tế thành tham quan du lịch. Tôi hiểu rất rõ, để làm được những điều đó rất cần thời gian. Dù hiểu mình không đủ thời gian nhưng vẫn cứ phải “xới xáo” ra, vẫn cứ phải làm cái việc cày vỡ những đường cày đầu tiên. Trường chính trị, hàng năm vẫn mở đủ lớp tỉnh giao, vẫn giúp các huyện, các ngành mở đủ lớp họ cần, vẫn dạy đủ những gì trên bảo. Và, cứ thế gọi là hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Còn chất lượng cần có, phải có là thế nào thì có khi chúng ta chưa xem xét đánh giá một cách cần thiết và đúng đắn. Một cán bộ về trường học, họ có thêm kiến thực thật đó. Nhưng liệu họ đã có thêm được bao nhiêu hiểu biết để làm việc khác chút gì đó so với khi họ chưa đi học? Câu hỏi này, nhà trường chúng ta phải thật sự có câu trả lời. Từ đó mà thấy điều gì phải “kiên định”, điều gì phải “thay đổi”. Nhà trường đã đáp ứng đến đâu đòi hỏi khách quan về chất lượng đội ngũ cán bộ (chủ yếu là cấp cơ sở) của tỉnh ta hay chúng ta vẫn chỉ mới đang chạy theo, mà là chạy theo bị động. Hiện nay, Nghị quyết Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XI đang đặt ra nhiệm vụ “Đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục”. Trường ta có phải “Đổi mới” không? Nếu có thể đổi mới những gì và đổi mới như thế nào? Để đổi mới căn bản, toàn diện với trường chính trị khi tôi ở đó, và cả bây giờ trước hết là nâng cao chất lượng đội ngũ giảng viên và đổi mới công tác quản lý. Với nhận định của tôi, đội ngũ cán bộ giảng dạy của trường, đều được đào tạo về mặt lý thuyết là khá cơ bản, một số cán bộ trẻ mới về trường đã có bằng thạc sỹ. Nhiều cán bộ đã qua nhiều năm giảng dạy nên đã tích lũy được khá nhiều kinh nghiệm tốt. Đó là những điểm mạnh cần tiếp tục phát huy. Còn mặt yếu thì đó là: vốn sống hạn chế. Hầu hết cán bộ giảng dạy chưa qua công tác thực tiễn. Để khắc phục mặt yếu này tôi đã đề xuất phải tổ chức thâm nhập thực tế cuộc sống ở các địa phương một cách căn cơ, thực chất. Mặt khác, đề nghị tỉnh tiến hành việc “luân chuyển” cán bộ giảng dạy về làm việc tại các ban, các cơ quan cấp huyện một thời gian (2-3 năm). Đề xuất này của tôi đã được thường trực tỉnh ủy lúc đó chấp thuận. Tiếc rằng, cho đến nay, sự chấp thuận này mới chỉ trên giấy tờ chứ chưa được thực hiện trong thực tế. Cho đến bây giờ tôi vẫn thấy đây là việc làm cần thiết mang tính “đột phá” để nâng được về chất, những kiến thức cuộc sống, những hiểu biết thực tiễn cho đội ngũ giảng viên của trường đặc biệt cho các giảng viên giảng dạy các môn Xây dựng Đảng, Quản lý nhà nước, Dân vận… Hiện trường ta vẫn có không ít giảng viên, sau khi tốt nghiệp phổ thông, đi học lý thuyết rồi về trường dạy cho học viên. Họ, chưa một ngày làm cán bộ cơ sở thì làm sao dạy cho cán bộ cơ sở làm việc được. Họ lấy gì để mà thoát “dạy chay” được? Về mặt quản lý, vừa phải thay đổi của bản thân quản lý nội bộ, vừa phải thay đổi sự quản lý của cấp trên (học viện, tỉnh) đối với nhà trường. Với nhà trường cần xác định rõ nội dung quản lý dạy cũng như nội dung quản lý học – đặc biệt là với các lớp “tại chức”. Tất cả quản lý ấy để đi đến học thật, dạy thật chống học giả để lấy bằng thật, chống dạy theo đường mòn lối cũ, thầy (cô) đọc, trò chép rồi liên hệ cơ sở gọi là có liên hệ thực tế. Về sự quản lý của trên với trường cũng cần có thay đổi. Với Học viện, phải chăng chỉ “quản” 2/3 nội dung các chương trình “cứng”. Còn lại dành 1/3 nội dung “mềm” để các trường tỉnh xây dựng chương trình phục vụ sát yêu cầu của đội ngũ cán bộ ở địa phương. Với tỉnh: trước đây giao ban Tuyên giáo trực tiếp theo dõi, nay, có lẽ nên giao ban Tổ chức thì đúng hơn. Còn ban Tuyên giáo chủ yếu chỉ theo dõi phần chương trình lý luận. Từ phân công như thế, thường trực tỉnh ủy và UBND Tỉnh sẽ giao nhiệm vụ cũng như đánh giá hoạt động của nhà trường sát hơn và đúng hơn gắn với yêu cầu đào tạo bồi dưỡng cán bộ của tỉnh. ** ** ** Từ ở nhà dân, mượn đình làng mở lớp đến nhà lá – nhà gạch ngói cấp 4, đến nhà cao tầng ngang dọc; Từ bàn ghế là bất kể thứ gì có thể, đến bàn ghế gỗ đơn sơ… nay là hội trường rộng rãi với bàn ghế “thời trang”; từ đèn dầu ta, đến đèn hoa kỳ rồi đèn bão, đèn Măngsông nay là đèn cao áp. Từ mấy cuốn sách vở giấy nứa, đến các tài liệu in ấn đẹp đẽ và thư viện hàng ngàn cuốn sách và nay là máy tính, là nối mạng “nét”; từ những cán bộ giảng dạy “tay ngang”, kiêm chức nay là cả một đội ngũ nào tiến sỹ, thạc sỹ, cử nhân… Đó là sự đổi khác từ buổi sơ khai đến năm đầu của thập niên thứ 2 thế kỷ 21 của trường ta. Cũng là “lò” đào tạo, bồi dưỡng cán bộ, nhưng bề thế “Lò” đã khác, những gì có về “công nghệ”, “thiết bị” cũng như con người lại càng khác xa xưa… Chỉ có một điều chúng ta cần tự hỏi và đương nhiên để tự trả lời là liệu “sản phẩm” ra “Lò” đã khác bao nhiêu, đã khác tương xứng với những cái đã khác của “chất liệu”, của “năng lượng” so với trước đây? Phải chăng, vậy mới là thật sự tự hào về truyền thống về lịch sử của trường để kế tục một cách xứng đáng nhất. Phải chăng, vậy mới có động lực, có cách thức để làm cho trường chính trị tỉnh nhà có được phần đóng góp thiết thực – thông qua việc làm của mình là tạo chất lượng mới cho đội ngũ cán bộ (cơ sở) để cùng Đảng bộ và nhân dân tỉnh nhà đi tới mục tiêu mà Đại hội Đảng bộ tỉnh lần thứ XVII đã đề ra. Trên đây là mấy điều hoài niệm về trường. Có thể có người cảm thông được. Cũng có thể không ít người khó hoặc không cảm thông được. Song, vì nó chỉ là hoài niệm nên xin được viết ra với mong muốn, với ý nghĩ rằng có thể có chút xíu gì đó là có lợi – Còn có hại thì chắc chắn là không!
Các bài viết khác:
 
Bản quyền thuộc về Trường Chính Trị Nghệ An.
Địa chỉ: 121 - Lê Hồng Phong - TP.Vinh - Nghệ An
Điện thoại: 0383.842552; Fax: 0383.842552; Web: http://www.truongchinhtrina.gov.vn
Email: chinhtrina@gmail.com; admin@tct.nghean.gov.vn; tct@nghean.gov.vn